Kinh nghiệm truyền thống... Trong
bố cục của mọi ngôi nhà truyền thống Việt Nam (và cả các nước châu Á
như Trung Quốc, Nhật Bản), sự phân ngôi khách – chủ luôn được thể hiện
rõ nét. Điều này có thể giải thích qua những nét đặc trưng văn hóa
truyền thống Đông phương: luôn coi trọng tính ổn định và ngôi thứ trong
ngoài, trên dưới. Xét về mặt phong thủy, sự phân ngôi khách chủ cũng là
biểu hiện cho 5 đặc tính cơ bản của phong thủy, đó là: – Tính tổng
hợp: cũng như mọi thành phần khác trong nhà, những khu vực dành cho
khách luôn được xem xét dưới nhiều phương diện để tạo lập không gian
hài hòa. Ngoại trừ những ngôi nhà mang tính từ đường của dòng họ, nhà
quan lại thường xuyên tiếp đón khách hay dành sảnh tiếp khách rộng rãi
và trang trí cầu kỳ, tách bạch với các khu vực sinh hoạt khác, còn thì
nhà dân luôn kết hợp khu tiếp khách trong mối quan hệ tổng thể. –
Tính linh hoạt: không gian ở ngôi nhà truyền thống là dạng không gian
liên hoàn ít ngăn chia cứng mà chủ yếu dùng bình phong, tủ kệ. Mọi
người cùng sinh hoạt dưới một mái nhà, trong một hệ cột kèo thống nhất.
Để tránh sự tùy tiện và xâm phạm vào các thành phần riêng tư, phân ngôi
khách – chủ khá nghiêm ngặt như là biểu hiện của nguyên lý Âm Dương:
trong Tĩnh có Động, trong Nội có Ngoại, cố định trong vỏ bọc linh hoạt.
Một số nhà có vườn còn bố trí không gian tiếp khách dưới nhà mát, nhà
chòi lẫn giữa thiên nhiên, không ảnh hưởng nội thất nhà chính. –
Tính quân bình: Luôn giữ tỷ lệ hợp lý của các thành phần ngoại và nội,
không thiên lệch, tạo sự cân bằng âm dương. Sự cân bằng không phải là
tình trạng 5/5, thông thường là 3/7 hay 4/6 thậm chí là 2/8 tùy theo
trường hợp cụ thể, trong đó phần cho khách luôn chiếm tỷ lệ ít hơn. Khi
có khách đến chơi nghỉ lại, gia chủ sẵn sàng nhường chỗ ngủ cho khách
hoặc kê thêm giường chứ không làm riêng phòng để dự trù như một số ngôi
nhà hiện đại sau này vừa lãng phí không gian (phạm vào ngũ hư) vừa dễ
biến nhà mình thành… nhà trọ bất đắc dĩ. Tất nhiên những gia trang lớn
thuở trước đều có làm hẳn dãy nhà cho khách nhưng đây không phải là mô
hình phổ biến. – Tính ổn định: Từ đặc thù cuộc sống định cư của dân
làm nông nghiệp, gia chủ luôn xem trọng tình làng nghĩa xóm, quý mến
khách viếng thăm, dành vị trí trang trọng cho khách (tất nhiên là vẫn
phải sau chủ). Phòng khách (hay đúng hơn là khu vực tiếp khách) ngôi
nhà xưa luôn là nơi bày biện trang trọng nhất. Nhưng đó không phải là
kiểu bày biện khoe của, phô trương mà là sự trân trọng thông qua các
thủ pháp như sử dụng đèn lồng, bình hoa, câu đối, bàn ghế có chạm khắc…
. – Tính tâm linh: Xem trọng yếu tố tín ngưỡng, truyền thống gia
phong và đời sống tâm linh. Bàn tiếp khách đặt ở gian giữa, phía trước
bàn thờ để khách luôn thấy sự trang trọng, không cười đùa bất nhã,
những dịp giỗ lễ khách có thể xin phép gia chủ thắp nhang trên bàn thờ.
Cũng vì quan niệm cho rằng khách đến có thể mang theo họa phúc khó
lường từ bên ngoài tác động vào nhà nên bố cục ngôi nhà truyền thống
luôn có không gian đệm (hàng hiên, bậc thềm, tiền sảnh) để giảm Trực
Xung, rồi đến chỗ tiếp khách có bình phong che chắn tầm nhìn và ngăn
luồng di chuyển xuyên vào nhà sau. Như vậy có thể thấy rằng, xuất
phát từ lòng hiếu khách đi đôi với sự tôn trọng các giá trị riêng tư
của gia đình mà cha ông ta luôn có một bố cục không gian khi phân ngôi
khách- chủ vừa linh hoạt lại vừa ổn định, khách đến nhà thấy được vị
thế cũng như phạm vi giới hạn của mình, không cần phải đóng cứng mà vẫn
đạt được sự nghiêm ngặt trong sắp xếp không gian, tạo nên môi trường
giao tiếp ấm cúng và có nề nếp. ... và quan niệm đương đại Không
gian ngôi nhà đương đại đang có những biến đổi mạnh mẽ. Yếu tố đối
xứng, hệ trục, bao cảnh thiên nhiên… đang dần bị thay thế bởi những căn
nhà ống, căn hộ chung cư hoặc biệt thự bị pha trộn nhiều hình thức kiến
trúc khắp nơi. Nhưng với chủ thể phục vụ của ngôi nhà là con người thì
dù trong không gian truyền thống hay hiện đại, sự phân chia không gian
theo chính – phụ, chủ – khách vẫn còn nguyên những giá trị thiết thực
và nêu ra không ít câu hỏi cho gia chủ và nhà chuyên môn về sự hài hòa
về công năng và phong thủy. * Nhà ở hay công trình công cộng? Một
trong những điểm khác biệt giữa nhà ở và các công trình công cộng là
tính định cư lâu dài và sự riêng tư. Ngay cả những công trình gần với
nhà ở như khách sạn, resort… thì quan niệm về sử dụng và bố trí vẫn có
khác biệt cơ bản nêu trên, do đó nhiều người muốn xây nhà mình như
“khách sạn 5 sao “hay nhà nghỉ cao cấp đều tự cảm thấy không phù hợp
sau một thời gian sử dụng. Phòng ngủ ở khách sạn dù rộng rãi
tiện nghi những chỉ là phòng chứ không là nhà vì thiếu tính định cư lâu
dài như không có bếp núc, chỗ giặt phơi, kho chứa đồ… Ngược lại một
ngôi nhà dù nhỏ như một căn phòng nhưng nếu có phần bếp núc ổn định,
chỗ thờ cúng gia tiên… thì vẫn là nhà. Trong ngôn tự cổ, Gia Trạch
vừa có nghĩa là nhà vừa có nghĩa là tuyển chọn, lựa chọn nhà. Điều này
muốn nói lên vai trò quyết định của gia chủ trong việc xem xét chỗ an
cư cho mình và gia đình, chứ không chỉ là xem một bất động sản đơn
thuần. Một số gia đình trẻ lựa chọn cách thức ra riêng sau một thời
gian ở chung vì cảm thấy không thoải mái trong sinh hoạt thường ngày,
các thế hệ có sự va chạm về sở thích, thói quen sinh hoạt và nhu cầu
riêng tư. Thế nhưng, khi ra riêng đuợc tự do, bạn bè tụ tập triền
miên, dễ dãi trong sinh hoạt thiếu sự quản lý của ông bà cha mẹ sẽ
khiến nhiều “tổ ấm hiện đại” bị đảo lộn về sắp xếp. Vì thế, nếu điều
kiện cho phép thì mô hình nhà ở nhiều căn hộ trong một ngôi nhà hoặc
các dãy nhà riêng của con cái quây quần quanh một sân chung sẽ giúp
dung hòa các vấn đề “ở xa mỏi chân ở gần mỏi miệng“. * Tôn trọng riêng tư chứ không sùng bái cá nhân Trong
một số ngôi nhà hiện đại, đôi khi do tâm lý quá đề cao tính riêng tư
khiến các bố trí rơi vào tình trạng mỗi người một ý, một sở thích, một
sinh hoạt riêng khiến Trường Khí chung toàn nhà không còn thống nhất
nữa. Ví dụ như làm chỗ tiếp khách riêng cho từng đứa con (ở trong hoặc
ngoài các phòng ngủ) khiến nội thất thiếu sự ổn định và tĩnh tại, hoặc
làm phòng ngủ khách (dự trù) rồi đóng cửa để đó. Việc “dành” nhiều chỗ
cho khách đưa đến tình trạng không khí trong nhà luôn náo nhiệt, khó
đảm bảo sự riêng tư. Do vậy một số gia chủ có giao tiếp nhiều nhưng
vẫn muốn đảm bảo riêng tư thường chọn cách đưa không gian tiếp khách
vào một khu vực biệt lập tùy theo điều kiện có thể, ví dụ như nhà phố
có sân thì làm một chòi nhỏ để bạn bè hàn huyên hay biệt thự với một
hàng hiên hở mở ra sân vườn làm khoảng tiếp khách. Các căn hộ chung cư
nếu không khéo ngăn chia cũng gặp nhiều phiền toái: bước vào nhà đã
thấy ngay bếp ăn, khách nhìn xuyên thấu bếp núc (lộ khẩu Táo) thông
thống phòng ngủ cũng như phòng vệ sinh. Không thể đổ lỗi tình trạng
này cho diện tích nhỏ bởi có rất nhiều căn hộ nhỏ dù gia chủ là người
phương Tây hay Á Đông, giao tiếp nhiều hay hướng nội, nhưng đã biết
phân chia khéo léo, giới hạn các khu vực khách - chủ để ngôi nhà thực
sự là một tổ ấm, tiện nghi thoải mái và an toàn. Vẫn có thể bố trí một
căn hộ nhỏ nhưng có sự phân định chủ khách khá rạch ròi, phòng khách
được hướng tầm nhìn ra ban công có tiểu cảnh thiên nhiên, còn giữa bếp
và khách có cửa trượt để ngăn tầm nhìn cũng như giảm khói mùi lan tỏa. Câu
nói “thương người như thể thương thân” về mặt phong thủy có thể hiểu:
trước tiên vẫn phải… thương thân trước rồi mới xét đến người, nhà mình
mà không ổn thì lo được cho ai? Khách đến nhà chơi dù thế nào cũng chỉ
là một thời gian nhất định, trong khi sinh hoạt của gia đình luôn cần
tránh sự xáo trộn. Khoa học phong thủy không hề khuyến khích sự tôn
sùng cá nhân, tư lợi bản thân mà chỉ muốn nhấn mạnh các yếu tố chính –
phụ cần phải đảm bảo trong một ngôi nhà để tránh lẫn lộn giữa chốn an
cư với một nơi sinh hoạt công cộng. |